About me

About me

Thông tin cơ bản

  • Nickname: naa, manhhomienbienthuy (xin hãy gọi tôi đúng như thế này, mọi chữ cái đều viết thường).
  • Cao 169cm, nặng 62kg (thông số này thay đổi tuỳ thời tiết).
  • Sở thích: Du lịch, chụp ảnh, đọc sách (không phải sách gì cao siêu cả, tôi thích đọc truyện trinh thám, truyện kiếm hiệp, các tiểu thuyết kinh điển, v.v...).
  • Ngôn ngữ lập trình ưa thích: Python.
  • Editor ưa thích: Emacs.

Thông tin khác

Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Đất nước tôi chưa hẳn đã phát triển, nhưng tôi thấy đó là một đất nước tươi đẹp. Tôi cũng đã có một quãng thời gian học tập, sinh sống ở Nhật Bản. Đất nước họ có những điều tốt hơn, nhưng không hẳn mọi thứ đều như vậy. Sau một thời gian tôi nhận ra rằng, đâu cũng trong gầm trời này cả, về cơ bản các nước đều có những vấn đề riêng.

Phần lớn thời gian tôi dành cho tình yêu của tôi: vợ (tình yêu lớn) và con gái (tình yêu nhỏ). Tôi cố gắng dành thời gian cho họ, tất nhiên là vẫn phải đi làm, nhưng tôi không muốn qua sa đà vào công việc. Chúng tôi lên kế hoạch đi du lịch hằng năm, mỗi năm vài lần, đi cho biết đó biết đây.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã rất đam mê công nghệ thông tin. Một phần vì các bộ phim (hư cấu) thời đó đã cho tôi những ấn tượng rất khó quên. Các nhân vật trong những bộ phim đó thật ngầu, thật tài năng và tôi muốn được như họ (trẻ con quá). Giờ đây thì tôi biết rằng mọi thứ trên phim chỉ là diễn và thậm chí nó còn khác rất xa so với thực tế. Thế nhưng đam mê đã đến từ lúc nào mất rồi.

Tôi thích Python, đó là một ngôn ngữ mạnh mẽ nhưng rất mềm dẻo. Đây là ngôn ngữ dạng script đầu tiên mà tôi học, học một cách bài bản, trước cả JavaScript. Lúc đầu thì tôi thấy nó cũng bình thường, học để lấy tín chỉ thôi mà ;) nhưng sau càng tìm hiểu càng thấy nó hay. Thế mới thấy, duyên gặp gỡ ban đầu là rất quan trọng.

Sau này học nhiều hơn, rồi đi làm, tôi tiếp xúc với nhiều ngôn ngữ lập trình hơn, nhưng vẫn luôn thấy Python là hay nhất. Ruby là ngôn ngữ tôi làm việc thường xuyên, do yêu cầu của công việc. Thế nhưng cá nhân tôi không thích ngôn ngữ này, nó có một thiết kế tù túng, có thể nói là một thiết kế tồi. Nó được nâng tầm quan điểm quá mức chỉ vì do một người Nhật thiết kế mà thôi (tôi đang làm cho một công ty Nhật).

Emacs là editor yêu thích của tôi. Tôi biết đến Emacs theo cách gần như là bắt buộc (bị bắt sử dụng khi học lập trình C). Thế nhưng, dần dần, tìm hiểu thêm về emacs lisp thì lại thấy yêu thích nó từ lúc nào. Trường hợp này cũng giống Python, duyên gặp gỡ vẫn là quan trọng nhất.

Một đối thủ của Emacs là vim tôi cũng có tìm hiểu qua, và có thể sử dụng nhiều thao tác cơ bản. Thế nhưng, vì đã có ấn tượng với Emacs nên tôi không có nhu cầu tìm hiểu thêm nữa. Các thao tác cơ bản cũng đủ dùng rồi, vì tôi cũng chỉ dùng vim để biên tập đơn giản mà thôi.

Tại sao tôi biết blog?

Tôi tạo blog này là nơi để biểu lộ cảm xúc của mình. Có những cảm xúc thật khó có thể diễn tả được bằng lời nói. Nhưng sức mạnh của ký tự mạnh hơn âm thanh. Và với tôi, viết thì thường dễ hơn nói. Có nhiều thứ thứ không biết phải nói thế nào, nhưng viết ra thì dễ dàng hơn nhiều. Cũng dễ hiểu thôi, sau khi viết xong thì có thể xem và sửa lại nữa mà.

Viết blog cùng với rất nhiều việc khác, tôi vẫn mang trong mình hy vọng rằng, sẽ có ngày thế giới sẽ hiểu tôi, hiểu được thế giới của tôi, và hiểu tôi đang nhìn thế giới như thế nào. Đồng thời, tôi cũng có cơ hội hiểu hơn về phần còn lại của thế giới. Có thể nói rằng, từ trước tới giờ chưa có ai hiểu được tôi.

Điều đó là bình thường, bản thân tôi nhiều lúc cũng không hiểu được chính mình. Nhưng cuộc sống một mình một thế giới không dễ dàng gì. Tôi nghĩ, người ta không hiểu. Những gì người ta nghĩ, tôi lại nghĩ khác. Nói chung cuộc sống của tôi đang theo một quỹ đạo rất riêng của mình, hoàn toàn không liên quan gì đến quỹ đạo chung của thế giới.

Trong cuộc sống ấy, tôi dần trở nên cô đơn, lạc lõng. Tôi không muốn tiếp tục cuộc sống đó nữa, cũng giống như tôi không hề muốn mình rơi vào cuộc sống như vậy.

Các entries trên blog này được viết theo cảm hứng, và không theo bất cứ một quy luật nào cả. Lúc nào có cảm xúc thì viết. Và dù lời lẽ không phải là hay lắm, thậm chí có khi có cả lỗi đánh máy, nhưng dù sao, thì đây cũng là sự cố gắng của tôi.

How I do my computing

Tôi được cấp một chiếc MacBook Pro (đời 2013) để làm việc. Tôi cũng sở hữu một chiếc MacBook Pro (đời 2011, hơi cũ) để dùng cho việc cá nhân. Vợ tôi có một chiếc VAIO (của SONY) và thỉnh thoảng tôi cũng dùng nó. Thôi thích macOS, nó vừa có một giao diện đẹp, hiệu năng tốt, lại có khả năng làm các công việc khác bằng command line.

Tuy nhiên, macOS lại không có một trình quản lý package, nên tôi sử dụng Homebew. Đó là một trình quản lý rất tốt, sử dụng nó tiện lợi rất nhiều. Nếu không, các thao tác cài đặt cũng như cấu hình package phải làm bằng tay thì rất mất thời gian, nhất là khi cần update.

Trước đó, thời sinh viên, tôi có sử dụng một chiếc VAIO (cũng của SONY), chiếc máy đã khá cũ nhưng đến giờ vẫn chạy tốt. Máy tính đó sử dụng Windows Vista đi kèm máy. Nhưng vì yêu cầu của việc học tập lúc đó, tôi cài đặt thêm Ubuntu 9.10 (đây là hệ điều hành GNU/Linux đầu tiên mà thôi tiếp xúc).

GNU/Linux là một hệ điều hành tốt đối với những người làm về IT như tôi, nhưng thực sự nó không phải là thứ dành cho tất cả mọi người. Tôi đã sử dụng Ubuntu, bản phân phối được cho là dễ dùng nhất rồi mà vẫn cảm thấy họ còn quá nhiều thứ phải làm.

Hệ điều hành GNU/Linux rất mạnh mẽ, nhưng nó chỉ có thể thể hiện sức mạnh đối với những người có chút kiến thức, vì nhiều thao tác của nó phải thực hiện bằng command line (thậm chí mọi thao tác đều dùng command line cũng được). Với pro thì việc này không vấn đề gì, nhưng với người dùng thông thường, đó là một thách thức lớn.

Chưa kể giao diện đồ hoạ của GNU/Linux thì không lấy gì làm đặc sắc cho lắm. Lúc đầu Ubuntu còn dùng GNOME tôi còn thấy đẹp, sau này chuyển sang Unity lại thấy xấu hơn. Người dùng thấy thế còn dùng gì nữa, ấn tượng ban đầu còn không có thì nói gì đến tìm hiểu.

Tôi có sử dụng Fedora và cả Red Hat Enterprise (được cài đặt trên máy của trường) nhưng giao diện của chúng cũng chẳng tốt hơn là bao (thậm chí phối màu có phần đơn điệu hơn). Tôi có dùng thử Linux Mint một thời gian ngắn, nhưng cảm thấy giao diện của nó rất tốt, đủ đẹp để sử dụng mà vẫn mạnh mẽ như mọi bản phân phối khác.

Giờ đây sử dụng macOS thì thấy nó dung hoà được cả tính năng, hiệu năng và giao diện đồ hoạ, tuy nhiên giá cả là một rào cản lớn. Tuy nhiên, đầu tư một lần rồi dùng nhiều năm như tôi cũng đâu phải là đắt lắm đâu.

Tôi sử dụng tất cả các dạng phần mềm, từ trả phí đến miễn phí cũng như các phần mềm mã nguồn mở hay tự do, trừ shareware. Tôi đã sử dụng một số shareware như WinRAR hay Sublime Text, và tôi rất khó chịu khi thường xuyên gặp thông báo mời mua bản trả phí của chúng. Phần mềm có rất nhiều và tôi dễ dàng tìm được một sự thay thế phù hợp.

Tôi không quá quan trọng việc sử dụng phần mềm tự do, mã nguồn mở hay trả tiền, hay phần mềm không tự do nhưng cũng không phải trả tiền. Cá nhân tôi cũng không thích tư tưởng có phần cực đoan về tự do phần mềm của FSF vì rõ ràng là tôi vẫn hoàn toàn tự do sử dụng máy tính của mình, cài đặt và sử dụng phần mềm theo ý mình.

Tôi thích tư tưởng về phần mềm mã nguồn mở của OSI hơn, dù nhiều phần mềm mã nguồn mở cũng là phần mềm tự do, và ngược lại nhưng tư tưởng của hai tổ chức này không hoàn toàn giống nhau, và OSI cũng không cực đoan quá trong việc sử dụng phần mềm của người dùng.

Tôi cũng có sử dụng smartphone, iPhone là loại duy nhất tôi sử dụng. Smartphone đầu tiên mà tôi mua là iPhone (mua khi sang Nhật), thực ra là do tìm hiểu thông tin kém cứ nghĩ mua iPhone thế là rẻ. Thế nhưng tiếp xúc với iPhone rồi tôi thấy nó rất tốt, từ phần cứng đến phần mềm (dù gần đây, chất riêng của iPhone đã mất dần).

Dùng MacBook Pro, lại dùng iPhone, nhiều người nghĩ tôi là ifan. Tôi cũng chẳng biết điều đó đúng hay sai nữa. Tôi cũng có sử dụng Android, trên smartphone của những người mà tôi quen biết. Tôi thấy nó cũng không thua kém gì iOS, nhưng đã quen rồi nên tôi vẫn tiếp tục dùng iPhone cho tới tận bây giờ.

Lúc mới dùng iPhone, lúc ấy còn trẻ, thì cảm thấy iOS tù túng vô cùng, đúng kiểu cho cái gì thì dùng cái đó, hầu như không tuỳ biến được gì. Thế nhưng, giờ đây, tôi cũng không còn quan trọng chuyện đó nữa, quen rồi thì thấy nó cũng được, cũng chẳng cần thay đổi gì nhiều. Mua máy mới thì chỉ cần đổi hình nền và nhạc chuông là đủ, đã qua rồi thời chỉnh chỗ này, sửa chỗ kia của máy cho nó khác đi.

Hơn nữa, nhu cầu smartphone của tôi cũng không cao. Ban ngày thì đi làm, về nhà dành thời gian cho vợ con, nên thời gian dùng smartphone của tôi cũng thấp. Tôi thật không hiểu sao có những người có thể on screen hàng chục tiếng mỗi ngày, chẳng lẽ cả ngày dùng smartphone hay sao, hay họ làm việc luôn trên smartphone.

Với tôi, một chiếc smartphone, hay kể cả máy tính bảng, dù mạnh cỡ nào cũng chưa thể thay thế cho máy tính được. Có lẽ do đặc thù công việc khác nhau nên không thể biết được những nghề khác họ làm việc như thế nào.

Trong công việc, ngoài Emacs đùng để lập trình, tôi còn sử dụng Atom, đây là một editor hiện đại với nhiều tính năng thú vị. Công việc của tôi liên quan nhiều đến lập trình, nhưng thực ra, tôi cần thao tác bằng chuột rất nhiều. Những lúc như vậy, Atom tiện lợi hơn Emacs.

Tôi sử dụng Internet khá muộn, đất nước gia nhập Internet đã muộn rồi, nhưng phải hơn 10 năm sau đó tôi mới bắt đầu sử dụng Internet. Một phần do nơi tôi sống là một vùng quê nghèo, nên việc Internet về bản muộn hơn những nơi khác cũng là điều dễ hiểu. Mãi tới khi tôi học đại học, công nghệ 3G bùng nổ tôi mới sử dụng Internet thường xuyên hơn.

Giờ đây, tôi sử dụng cả Internet cáp quang và 4G, giá cước, đặc biệt là cước Internet di dộng rất rẻ. Thế nhưng, chất lượng của nó lại là điều đáng bàn. Tốc độ 4G ở Việt Nam không hề thua kém so với Nhật Bản là nơi tôi đã từng sống. Thế nhưng chất lượng phủ sóng thì thua kém rất nhiều.

Tốc độ 4G chỉ tốt khi full vạch sóng mà thôi, còn đâu thì rất kém, hầu như không thể tải nổi trang web. Ngay giữa thủ đô mà nhiều nơi tôi đến, sóng chỉ 1, 2 vạch là cùng. Những lúc như vậy, dùng 4G rất khó chịu, tôi thường chuyển về 3G dùng, thấy tốc độ còn cao hơn.

Hiện nay, công nghệ ngày càng phát triển, Internet đã khác rất xa so với những ngày đầu tiên mà tôi sử dụng, lại càng khác xa những ngày tôi biết đến nó. Thế nhưng các vấn đề mà nó mang tới cũng không ít.

Tôi có tư tương khá cực đoan về quyền riêng tư, vì vậy tôi kết nối và sử dụng Internet một cách cẩn thận. Tôi đã sử dụng tất cả các phương thức giúp bảo vệ quyền riêng tư của mình trên Internet. Tôi sử dụng dịch vụ ProtonVPN, đây là một dịch vụ có chất lượng với giá cả hợp lý ($8/tháng cho 5 máy dùng chung tài khoản, tính ra mỗi máy chỉ có $1.6 ~ 38k, bằng cốc cà phê).

Tôi đã từng thử tắt JavaScript, block cookie khi duyệt web. Tuy điều này mang lại sự riêng tư nhưng nó làm giảm trải nghiệm người dùng rất nhiều. Phần lớn các trang web hiện nay đều là web application và phụ thuộc vào JavaScript để vận hành. Vì vậy, cuối cùng tôi thấy vẫn bật JavaScript, chỉ block 3rd party cookie và sử dụng content blocker sẽ là phương án hài hoà giữa quyền riêng tư và trải nghiệm.

Tôi dùng nhiều trình duyệt khác nhau, nhiều người thích Chrome nhưng tôi thì không. Tôi vẫn thích Firefox từ xưa tới giờ. Tôi không thích Chrome cũng như các sản phẩm của Google nói chung.

Trên điện thoại tôi vẫn sử dụng Safari, nó đi kèm với iOS nhưng là một trình duyệt tốt, không phải như IE của Windows. Thực ra thì dùng điện thoại tôi cũng chỉ có nhu cầu lướt web đọc một vài trang tin tức, diễn dàn và mạng xã hội mà thôi. Toàn các thao tác bình thường không cần đến trình duyệt cao siêu nào cả, nên Safari đến bây giờ vẫn đáp ứng được tốt nhu cầu của tôi.

Tôi không thích Google trong cách mà họ thu thập và xử lý thông tin cá nhân. Thế nhưng không thể phủ nhận rằng công nghệ của họ rất phát triển và các dịch vụ của họ thuộc loại top trên thế giới trong lĩnh vực đó (trừ một vài sản phẩm xịt như G+ chẳng hạn).

Tôi không muốn dính líu nhiều đến Google nhưng cuối cùng vẫn phải dính với nó. Công ty tôi sử dụng GSuite nên chẳng có cách nào cả, tôi phải sử dụng Email cũng như dịch vụ lưu trữ đám mây của Google. Vì vậy, tôi dùng luôn Google search và Chrome, thế nhưng tôi cố gắng tách bạch công việc và cuộc sống riêng.

Tôi có gắng chỉ dính líu đến Google trong công việc mà thôi, cố gắng để những thứ Google thu thập từ tôi (dù đã bớt đi nhiều so với mọi người) chỉ giới hạn trong công việc, cũng như các thiết bị được cấp phát để làm việc mà thôi.

Về cá nhân, tôi sử dụng DuckDuckGo để tìm kiếm. Search engine của DuckDuckGo chưa thể so được với Google về khả năng tìm ra các kết quả đúng được, nhưng nó cho tôi quyền riêng tư tốt hơn, và nhu cầu tìm kiếm của tôi cũng không nhiều, do tôi có một số trang thường xuyên truy cập rồi. Tôi cũng không cần search nhiều thông tin khác nữa làm gì (không như khi làm việc, tôi thường xuyên phải search điều này điều kia).

Dù đã rất cẩn thận nhưng tôi thường xuyên nhận email spam, tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Có lẽ tôi cần cẩn thận hơn nữa trong tương lai.

Tôi sử dụng dịch vụ mạng xã hội khá nhiều. Mạng xã hội tôi sử dụng nhiều nhất là Twitter, đó là nơi tôi follow những người bạn của tôi, đồng thời là nơi cập nhật tin tức nhanh chóng. Mạng xã hội quan trọng khác là Instagram là nơi sống ảo, khoe ảnh, đồng thời là nơi xem bạn bè cũng sống ảo trên đó.

Tôi có tài khoản Facebook nhưng Facebook cũng có vấn đề liên quan đến quyền riêng tư nên tôi không muốn sử dụng nó nhiều. Bạn bè của tôi vẫn còn sử dụng Facebook chứ không chuyển sang các mạng xã hội khác, dù nhiều người đã không còn hoạt động thường xuyên nữa. Thế nhưng Facebook vẫn là nơi duy nhất có thể kết nối với họ.

Ngoài mạng xã hội, tôi cũng có tham gia diễn đàn vozForums. Đây là nơi duy nhất tôi đăng ký tài khoản, dùng chính nickname của mình luôn.

Hiện nay các diễn đàn đã thoái trào, nhiều người đã chuyển sang Facebook. Thế nhưng tôi thấy rằng Facebook Group không thể nào thay thế cho diễn đàn được, đặc biệt là việc sắp xếp, tìm kiếm các chủ đề. Nhưng biết thế nào được, các diễn đàn cứ dần vắng dần, các chủ đề ngày càng ít hơn và càng kém hấp dẫn hơn. Âu cũng là xu thế chung của thế giới.

Ngoài diễn đàn trên, tôi có truy cập các diễn đàn và mạng xã hội khác nữa, nhưng những trang web đó không hoàn toàn là một diễn đàn, mà giờ đây đã trở thành một trang tin điện tử, tổng hợp tin tức hoặc giải trí. Tôi truy cập vào các trang web đó để đọc tin mà thôi. Cái hay của các dịch vụ đó là có thể truy cập mà không cần đăng ký tài khoản.

Thỉnh thoảng tôi cũng có đọc comment của các thành viên trên đó, nhưng về cơ bản chúng không có nhiều ý nghĩa lắm.

Tôi sử dụng dịch vụ lưu trữ mã nguồn của Github và cả Bitbucket. Mỗi dịch vụ đều có những ưu điểm riêng, nên thật khó để so sánh chúng. Vì vậy, tôi chọn phương án dùng cả hai để trải nghiệm. Mỗi repository, tôi đều lưu trữ đồng thời trên cả hai dịch vụ. (Tuy nhiên, Github có nhiều repository mã nguồn mở hơn, tôi fork về cũng kha khá nên có thể có người thắc mắc tại sao số repository của tôi trên Github lại nhiều hơn.)